 Tôn Quyền đến gần thành quan sát, trên thành bắn xuống như mưa, một mũi tên bắn trúng cây lọng che đầu quyền.
Ðổng Tập hiến kế :
- Xin cho đấp ụ cao ngoài thành đánh vào .
Từ Thịnh nói :
- Cứ dùng thang dài cũng được .
Lã Mông nói :
- Như vậy mất thời giờ, quân Hiệp Phì có thể tới kịp. Theo tôi, mai cứ đánh thật gấp là phá được thành .
Quyền y kế hôm sau cho thi hành liền, quân trên thành liệng đá xuống ầm ầm. Cam Ninh xông bừa lên thành đập Chu Quạng một côn ngã luôn, quân Ngô ào ạt vào thành , quân Tào hàng rất nhiều, Quyền chiếm được Hoãn Thành.
Trương Liêu dẫn quân đi cứu, hay tin, vội quay về Hiệp Phì.
Tôn Quyền cả thắng, liền bày tiệc khao quân, ca tụng mãi Cam Ninh, khiến Lăng Thống nhớ lại mối thù cha, túc giận hầm hầm xin ra múa kiếm, định giết Cam Ninh, Ninh đoán biết bèn rút gươm ra múa.
Thấy thế nguy cấp, Lã Mông vội một tay cầm mộc , một tay cầm đao, gạt hai người ra mà rằng :
- Các ông không múa giỏi bằng tôi !
Quyền lật đật đứng lên nói lớn :
- Ta đã bảo lên bảo hai người không nên nhớ chuyện cũ nữa, nay sao còn gây sự như vậy ? Lăng Thống đành phục xuống khóc, Quyền phải khuyên giải mãi.

Nói về Trương Liêu ở Hiệp Phì, một hôm nhận được một chiếc hộp của Tào Tháo, trên viết máy chữ "Giặc đến hãy mở " .
Hôm sau Tôn Quyền dẫn quân tới đánh, Liêu mở hộp ra thấy chữ :
- Nếu Quyền đem quân tới thì hai tướng Trương , Lý ra đánh, để Nhạc tướng quân giữ thành .
Liêu đưa cho Lý Ðiển , Nhạc Tiến xem.
Liêu nói :
- Theo tôi nên đánh một trận quyệt liệt cho vững lòng quân ta, mới giữ được thành .
Nhạc Tiến bàn :
- Giặc đông , theo tôi, cố thủ là hơn . Lý Ðiển lặng thinh.
Trương Liêu khẳng khái nói :
- Các ông cứ nhục như vậy, tôi xin ra thề một trận tử chiến với giặc !
Dứt lời, kêu tả hữu mang ngựa tới. Lý Ðiển vội nói :
- Tướng quân đã hết lòng như vậy, Ðiển này xin nghe lệnh chỉ huy.
Trương Liêu mừng rỡ, bèn bảo Lý Ðiển ngày mai đem quân mai phục ở bến Tiêu Dao, hễ quân Ngô đi qua thì chặt luôn cầu Tiêu Sư.
Lý Ðiển vâng lịnh.

Bấy giờ Tôn Quyền sai Lã Mông, Cam Ninh đi tiên phong. Quyền với Lăng Thống đi giữa, các tướng theo sau, cùng tiến tới Hiệp Phì.
Hai tướng Ngô gặp ngay Nhạc Tiến.
Tiến giả thua bỏ chạy, Lã Mông, Cam Ninh đuổi theo.
Tôn Quyền cũng thúc binh qua phía Bắc bến Tiêu Dao.
Tức thời, Trương Liêu, Lý Ðiển hai bên cùng xông ra, Quyền hoảng kinh muốn kêu Lã Mông, Cam Ninh trở lại nhưng không kịp.
Lăng Thống chỉ có ba trăm kỵ binh không sao lui được quân Tào, bèn kêu lớn gọi Quyền :
- Chúa công mau lui qua cầu Tiêu Sư !
Kêu vừa dứt, phục binh Trương Liêu ào ào kéo tới. Quyền giục ngựa lên cầu thì phía Nam cầu đã bị phá gấy ! Quyền chắc phen này nguy đến tánh mạng, chợt viên nha tướng Cốc Lợi kêu lớn :
- Xin chúa công hãy lùi lại một quãng, rồi vọt hết sức mà phi qua cầu !
Quyền liền lui ngựa lại ba trượng, rồi ra roi quất mạnh, ngựa lao tới tung gió bay qua phía Nam cầu !
Lập tức Từ Thịnh, Ðổng Tập ghé thuyền lại đón . Trận này, ba trăm quân bộ hạ của Lăng Thống đều bị giết hết, Thống chạy quanh ven sông, may Tôn Quyền trông thấy, cho ghé thuyền lại cứu được.
Còn Lã Mông, Cam Ninh bị các tướng Tào vây khốn, liều chết bao phen mới thoát được . Một trận này, oai danh của Trương Liêu vang dậy !
Về được dinh, Quyền trọng thưởng cho Cốc Lợi, Lăng Thống rồi thu quân về Nhu Tu bàn kế phản công, một mặt sai người về hậu phương bổ xung thêm quân mã.
Trương Liêu được tin Quyền thâu thập thêm nhiều viện binh cũng lập tức phi báo Tào Tháo ở Hán Trung.
Tháo được tin hỏi các mưu sĩ :
- Lúc này nên đánh Tây Xuyên chưa ?
Lưu Hoa bàn :
- Nên cứu nguy Hiệp Phì rồi đánh Giang Nam trước, sau hãy đánh Thục .
Tháo liền đem binh xuống đánh quân Ngô ở Nhu Tu. 

Hồi 68

Với trăm quân, Cam Ninh cướp trại
Quăng chén rượu, Tả Từ bỡn chơi
Nghe tin Tào Tháo tới, Tôn Quyền họp mưu sĩ bàn việc chống cự. Ðổng Tập, Từ Thịnh được lệnh đem năm mươi chiến thuyền mai phục ở cửa sông, Trần Vũ lo tuần tiễu đêm ngày dọc bờ sông.
Trương Chiêu bàn nên đánh ngay cho quân Tào bớt nhuệ khí.
Lăng Thống xin ba ngàn quân ra trận. Cam Ninh vội vàng nói :
- Tôi chỉ xin một trăm quận kỵ cũng đủ phá giặc !
Lăng Thống trừng mắt thế là hai người lại dành nhau trước mặt Tôn Quyền.
Tôn Quyền bèn cắt cử : Lăng Thống đem ba ngàn quân tuần thám, hễ gặp quân Tào là đánh.
Thống lãnh mạng đi liền, gặp ngay Trương Liêu. Hai bên đánh hơn năm mươi hiệp bất phân thắng bại.
Quyền sợ Thống yếu thế, sai Lã Mông đi tiếp ứng về trại.
Thấy Thống về rồi, Cam Ninh lại xin :
- Xin cho tôi một trăm kỵ binh đi cướp trại Tào đêm nay. Nếu mất một người, một ngựa, tôi không dám kể công .
Quyền hết lời khen ngợi rồi lựa cho một trăm kỵ binh thật cường tráng, lại ban thêm 50 vò rượu tốt, 50 cân thịt ngon để thưởng quân.
Cam Ninh về trại, tụ họp cả một trăm người lại ăn uống vui vẻ, ai ai cũng một lòng xin liều chết gắng sức . Canh hai, Cam Ninh chia cho mỗi người một chiếc lông ngỗng trắng cắm lên chót mũ làm hiệu, rồi nai nịt thật gọn gàng, tất cả tiến đến trại Tào.
Tới nơi, cùng hô lên một tiếng thế là tất cả một trăm người ngựa lao thẳng vào trại Tào tìm giết Tào Tháo. Quân Tào chợt thức giấc, giữa đêm tối chỉ nghe tiếng hô rợn người, tiếng vó ngựa liên hồi khắp nơi nên tất cả trại Tào đều hỗn loạn. Một trăm kỵ binh Ðông Ngô tung hoành, gặp ai giết đó, xông vào được trung quân, chỗ trại Tào Tháo, nhưng các cỗ xe lớn đều dàn quanh hết nên không vào lọt được .
Lúc này quân Tào mới kịp đốt đuốc sáng trưng , nổi trống ầm ỷ thì quân Cam Ninh đã đánh tới trại phía Nam rồi rút lẹ, không hao tốn một người nào.
Về tới trại nhà, trăm quân ca hát vang lừng, tung hô vạn tuế.
Tôn Quyền hớn hở ra đón, cầm lấy tay Cam Ninh mà vỗ về :
- Phen nầy tên giặc già phải một trận táng đởm kinh hồn ! không phải ta để khanh vào nơi nguy hiểm đâu, mà chính là muốn cho ai nay đều biết tài tuyệt luân của khanh đó !
Rồi quay lại bảo các quan :
- Tào Mạnh Ðức có Trương Liêu thì ta có Cam Hưng Bá, đủ đối chọi rồi !
Sau đó ban cho một ngàn tấm lụa, một trăm con dao quí.
Cam Ninh nhận lãnh rồi chia lại cho 100 quân.
Hôm sau, chợt có Trương Liêu đến khiêu chiến, Lăng Thống tình nguyện xin ra. Quyền ưng cho, nhưng bản thân dẫn Cam Ninh đi trợ chiến.
Trương Liêu ra trước trận tả có Lý Ðiển , hữu có Nhạc Tiến.
Lăng Thống múa đao ra đánh.
Liêu sai Nhạc Tiến giao phong.
Tào Tháo cũng đích thân ra trận quan sát. Tháo thấy hai tướng đánh mãi không phân thắng bại liền ngầm sai Tào Hưu bắn một phát tên, trúng ngay con ngựa của Lăng Thống .
Lăng Thống bị té lăn xuống đất.
Nhạc Tiến vội xông thẳng tới đâm Thống thì bỗng phăng một tiếng, một mũi tên cắm trúng ngay mặt Nhạc Tiến.
Tiến cũng té xuống chân ngựa.
Quân hai bên ùa ra cứu chủ tướng đem về trại.
Về tới nơi, Lăng Thống mới biết người bắn Nhạc Tiến cứu mình là Cam Ninh.
Lăng Thống cảm động, nguyện quên hết thù cũ, rồi hai người lại kết bạn sống chết có nhau.
Hôm sau Tào Tháo cử đại binh năm đường tiến đánh Nhu Tu.
Quân Ngô ít hơn nên có vẻ sợ hãi.
Từ Thịnh quát lớn :
- Ăn lộc chúa phải hết lòng báo đáp. Có gì mà sợ ?
Nói rồi dẫn quân đánh thốc vào đạo quân của Lý Ðiển .
Ðổng Tập ở dưới thuyền sắp sửa kéo quân lên bờ tiếp ứng Từ Thịnh, chợt một cơn gió dữ dội làm mấy chiếc thuyền Ðông Ngô bị lật, Ðổng Tập cùng quân sĩ bị chết đuối cả dưới sông.
Tôn Quyền hay tin Từ Thịnh đang liều chết giữa rừng quân ca của Lý Ðiển, vội thân chinh cùng Chu Thái kéo binh tới trợ chiến, nào ngờ lại bị Trương Liêu, Từ Hoảng vây kín.
Tào Tháo ở trên cao thấy Tôn Quyền đã bị vây liền sai Hứa Chữ ở trên đánh xuống, cắt đám quân của Quyền ra làm hai.
Chu Thái lạc mất Tôn Quyền, đánh thốc ra bờ sông tìm không thấy, lại đánh trở vào, hỏi đám quân nhà :
- Chúa công đâu ?
Có tên quân chỉ :
- Chúa công đang bị vây khổn nơi kia !
Chu Thái lại vươn mình lăn xả vào đánh tới, gặp được Tôn Quyền, liền vung đao đi trước mở một đường máu, chém giết tơi bời mới ra được bờ sông. Nhìn lại không thấy Tôn Quyền đâu nữa ! Thái lại đánh trở vào lần nữa, tìm được Tôn Quyền.
Tôn Quyền nói :
- Cung nỏ bắn dầy đặc thế kia, làm sao ra .
Chu Thái lại thưa :
- Xin chúa công đi trước, tôi đi sau mới thoát được .
Thế là Quyền giục ngựa đi trước. Thái hộ vệ đàng sau ,một mình hứng đỡ hết đao tên cho Quyền !
Ra tới bờ sông mới thoát nạn,Thái bị tên bắn thấu hai lần giáp, còn vết thương thì vô kể.
Lã Mông kéo thủy quân tới đón Tôn Quyền xuống.Lúc đó mới chợt nhớ tới Từ Thịnh hãy còn bị vây ở trên bộ.
Chu Thái lại tình nguyện trở lại trận địa tìm Từ Thịnh, ai ngăn cũng không được.
Một lát, Chu Thái lại cứu được Từ Thịnh xuống thuyền.
Ðang lúc quân Ðông Ngô yếu thế thì may thay có con rể của Tôn Sách là Lục Tốn kéo mười vạn tinh binh tới tiếp cứu cho Tôn Quyền.
Lục Tốn lập tức phản công quân Tào lại chết hại vô số . Hai bên đều lui binh về .
Tôn Quyền nghe tin Ðổng Tập chết ở dưới sông, thương tiếc lắm, lại nghĩ đến công lao của Chu Thái nên đặt một tiệc khoản đãi, cùng tướng sĩ tham dự.
Giữa tiệc, Tôn Quyền vừa vỗ lưng Thái vừa khóc mà nói :
- Ðời khanh đã hai phen cứu mạng cho ta, thân không tiếc đến nỗi khắp mình như băm như rạch, ta nguyện cả đời chia ngọt xẻ bùi với khanh, vinh cùng hưởng nhục cùng chịu !
Nói rồi bảo Thái vén áo lên, Quyền hỏi thăm tỉ mỉ từng vết thương,Thái cứ tình thực mà tâu bị đâm, bị chém ra làm sao . . . Cứ mỗi hồi, Quyền lại ban cho Thái một chén rượu. Sau đó Quyền lại ban cho Thái một cái tán bằng vóc, ra vào thì che đầu để thêm phần quí trọng.
Trương Chiêu thấy đánh nhau với Tào mải bất lợi bèn khuyên Tôn Quyền nên cầu hòa, hứa mỗi năm một lần triều cống.
Tào Tháo thấy không thắng được cũng cho hòa.
Tháo ban sư về Hứa Ðô. Các quan lại bàn việc tôn Tào Tháo lên làm Ngụy vương.

Năm Kiến An thứ 21, các quan làm biểu dâng vua Hiến Ðế tán tụng công đức Tào Tháo dẫu Y Doãn, Chu Công cũng không sánh kịp. . .Hiến Ðế bèn phong Tháo làm Ngụy vương, Tháo được đeo mũ miện mười hai dải ngọc , ngồi xe Kim Can sáu ngựa, tột bậc hiển vinh !
Tháo xây cung ở Nghiệp Quận, bàn việc lập thế tử.
Vợ cả Tháo là Ðinh phu nhơn không có con.
Người thiếp họ Biện sanh được bốn trai : Tào Phi, Tào